Huynh trưởng đẩy ta ra đỡ đ/ao cho biểu muội, ta khóc lóc lấy ra một hộp lá vàng, hỏi đầu sỏ sơn tặc xem có đủ để chuộc lấy một mạng này chăng. Tên sơn tặc nhận tiền, quay đầu đạp huynh trưởng vào vũng bùn, lại ấn mặt biểu muội vào bụi gai. Ba tháng sau, huynh trưởng g/ãy chân hất đổ bát th/uốc của ta, chỉ vào mũi ta mà m/ắng: "Lục Vãn Đường, ngươi thật là lòng dạ đ/ộc á/c! Chân của ta sau này không thể lành lặn được nữa! Làm sao còn có thể nối dõi tông đường cho gia tộc!" Ta ôm sổ sách, khóc còn đ/au lòng hơn cả huynh ấy: "Huynh trưởng chớ vội, Hầu phủ đâu phải chỉ có một mình huynh là có thể sinh con nối dõi."