Tôi mắc chứng lệ thất cấm, một ngày ít nhất phải khóc ba lần. Hệ thống bắt tôi phải vả mặt nữ chính, ngày cô ta đến nhà tôi, tôi chỉ tay vào mặt cô ta mà m/ắng: "Con gái của bảo mẫu mà cũng xứng đáng sống trong nhà tôi sao?" "Nhìn cái vẻ nghèo nàn này của cô đi, nhìn những vết thương này xem..." Vừa nói, tôi nhìn thấy những vết thương lớn nhỏ trên cánh tay cô ta, hốc mắt lập tức đỏ hoe, nghẹn ngào nói: "Mẹ ơi, sao cô ấy lại bị thương thế này?" "Mẹ còn bắt cô ấy làm việc cùng dì bảo mẫu, mẹ là đồ x/ấu xa à, mẹ là nhà tư bản bóc l/ột đấy à?!" Mẹ tôi, người đang bị ánh mắt tôi 'lăng trì' đến mức c/âm nín: ...