Đã năm năm kể từ khi tôi chăm sóc người bạn trai bị m/ù, cuối cùng Chu Lâm Xuyên cũng tháo băng gạc. Tôi cứ ngỡ cái nhìn đầu tiên khi anh ấy thấy tôi sẽ là lúc anh thực hiện lời hứa: "Đợi anh nhìn thấy, anh sẽ cưới em". Thế nhưng, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tôi hồi lâu, rồi cất chiếc nhẫn vào túi, quay sang nói với bạn cũ: "Chuyện hôn sự cứ tạm gác lại đã". Ngay lúc đó, tôi dọn đi, gói ghém năm năm thanh xuân thành một tờ hóa đơn, ném cùng chiếc nhẫn nhỏ bé nực cười kia vào thùng rác. Về sau, tôi mở một tiệm hoa của riêng mình, cuộc sống náo nhiệt như một mùa xuân không bao giờ tàn. Còn Chu Lâm Xuyên lại đứng dưới mưa, siết ch/ặt mảnh giấy ghi chú cuối cùng tôi để lại cho anh, cuối cùng anh cũng hiểu ra – có những người có thể cùng bạn vượt qua bóng tối, nhưng sẽ không đợi bạn quay đầu sau khi bạn đã nhìn thấy ánh sáng.