Khi mới xuyên vào cuốn tiểu thuyết này, tôi đã biết mình mang th/ai con của kẻ phản diện Chu Nghiên Trầm. Trong cốt truyện gốc, tôi sẽ đá/nh cắp sổ sách của nhà họ Chu cho nam chính Cố Lâm Uyên, rồi tận mắt chứng kiến Chu Nghiên Trầm ch*t trong vụ n/ổ tại bến tàu bỏ hoang. Ba tháng sau, tôi bị Cố Lâm Uyên vứt bỏ như một quân cờ, quãng đời còn lại chỉ nằm trên giường b/ệnh chờ ch*t. Tôi đội mưa xông vào bến tàu, chặn người đàn ông đang định cùng quá khứ tan thành mây khói lại, rồi đ/ập tờ kết quả khám th/ai trước mặt anh. Chu Nghiên Trầm rũ mắt nhìn rất lâu, hỏi tôi: "Tạ Hành, lại là trò này sao, cô chơi chưa chán à?" Tôi lắc đầu: "Chu Nghiên Trầm, tôi sẽ giữ lại đứa bé này, nếu lừa anh thì tôi là đồ cún con."