Ba năm trước, Trình Vân Vi vì c/ứu Cố Thiệu Đình mà đẫm lệ x/é bỏ hôn thư, cam chịu làm vợ lẽ cho kẻ th/ù không đội trời chung là Lục Thừa Vũ suốt năm năm, chịu đựng đủ mọi đò/n roj và nh/ục nh/ã. Ba năm sau, Cố Thiệu Đình nắm lại đại quyền, lại ôm ấp tình mới Tô Minh Diên cười lạnh: "Một kẻ giày rá/ch Lục Thừa Vũ không cần, mà cũng xứng quay về Cố gia sao?" Trình Vân Vi nuốt ngược nỗi uất ức, trao trả lại tượng Quan Âm bằng ngọc làm vật đính ước: "Từ nay về sau, hai bên không n/ợ nhau." Thế nhưng Cố Thiệu Đình nhất quyết không buông tha—ép nàng phải hát bài "Định Tình" trong hôn lễ của hắn và Tô Minh Diên. Hắn làm nh/ục nàng trước mặt bàn dân thiên hạ, để rồi sau khi nàng quyết tuyệt rời đi Nam Dương nhận tổ quy tông, hắn lại đi/ên cuồ/ng vượt biển đuổi theo. Cho đến khi tại tiệc đính hôn của Trình Vân Vi, Tô Minh Diên cầm sú/ng đòi mạng, Cố Thiệu Đình quỳ xuống đỡ đạn: "Mạng cho cô, hãy thả cô ấy ra." Nhưng Trình Vân Vi đã sớm khoác tay vị hôn phu Thẩm Nghiên Chi, mỉm cười ngoái nhìn: "Cố Thiếu soái, anh đã chậm mất ba năm rồi." — Thứ hắn đá/nh mất không phải là một cô đào hát, mà là một cô gái từng cam tâm tình nguyện vì hắn mà rơi xuống địa ngục.