Khương Vãn tỉnh giấc sau cơn mê, thân x/ác này vốn là đích trưởng nữ nhà họ Khương bị vứt bỏ tại trấn Mộc Tê suốt mười năm ròng. Nàng gặm bánh ngô mốc meo, cam chịu những vết thương cũ trên mình, quyết tâm diễn trọn vở kịch "đáng thương" đến cùng. Ngày trở về kinh thành, nàng rơi lệ trước mặt tổ mẫu, khiến Phùng m/a m/a bị đày đi biệt xứ, ép kế mẫu phải nhả ra của hồi môn của mẫu thân nàng, lại còn tỏa sáng rực rỡ tại thọ yến và trung thu yến. Vị hôn phu đã tử trận năm năm là Hoắc Thừa Uyên bỗng sống sót trở về, được sắc phong làm Trấn Bắc Đại tướng quân, thánh chỉ ban hôn. Nàng vốn định lợi dụng cuộc hôn nhân này, nào ngờ chàng sớm nhìn thấu tâm cơ của nàng. Cưới trước yêu sau, tướng quân dùng chân tình đối đãi, từ nay về sau, nàng chẳng cần phải dè chừng từng bước nữa.