Ngày mẹ tôi phẫu thuật c/ắt bỏ thùy phổi, căn phòng VIP mà tôi đã đặt trước nửa tháng lại bị một người phụ nữ tự xưng là "người nhà của lãnh đạo" chiếm giữ. Bà ta mặc bộ đồ ngủ bằng lụa, nằm trên giường b/ệnh của mẹ tôi, thản nhiên lướt video ngắn. Thấy tôi đẩy mẹ với gương mặt tái nhợt đứng ở cửa, bà ta thậm chí còn chẳng buồn liếc mắt nhìn. "Đồ nghèo hèn ở đâu ra thế này?" "Căn phòng này là của tôi rồi, các người cứ đi tìm phòng khác mà chen chúc đi, không thì ra hành lang mà nằm." Cô y tá trưởng bên cạnh cười làm hòa, bảo tôi đừng làm lo/ạn, nói rằng đó là người nhà của lãnh đạo, không đắc tội nổi. Vị hôn phu Lục Cảnh Nghiêu bước tới, nhét vào tay tôi một chiếc giường gấp dành cho người chăm sóc. "Ninh Ninh, tình trạng của dì đã ổn định rồi, nằm ở đâu mà chẳng được?" "Dì Vương có thân phận đặc biệt, em cứ nể mặt anh một lần đi." Tôi nhìn anh ta, rồi lại nhìn người mẹ đang r/un r/ẩy vì đ/au đớn. Tôi không tranh cãi, trực tiếp gọi điện điều xe chuyển viện từ trung tâm y tế quốc tế bên cạnh. Nửa tiếng sau, Lục Cảnh Nghiêu đi/ên cuồ/ng gọi điện cho tôi. "Hứa Ninh, em quay lại ngay cho anh!"