Ngày thi đại học, một trận bão cát đã khiến cả lớp chúng tôi bị mắc kẹt trên đường cao tốc. Chiếc xe buýt buộc phải dừng lại ở làn dừng khẩn cấp, tài xế nói rằng chỉ còn cách chờ đợi c/ứu hộ. Thế nhưng lớp trưởng lại đứng dậy, khoác ba lô lên vai chuẩn bị xuống xe. "Chỉ còn cách có hai cây số thôi, chúng ta đã vất vả suốt ba năm trời, tất cả chỉ vì ngày hôm nay, mọi người cùng đi đi, chắc chắn sẽ không sao đâu." Trong khoang xe bắt đầu xôn xao, đã có người thực sự đứng dậy. Tôi lập tức đứng phắt dậy, chắn ngay trước cửa: "Thời tiết thế này, chúng ta đi bộ xuống dưới đó, nếu xảy ra chuyện thì ai chịu trách nhiệm? Nhà trường không chịu nổi, tài xế cũng không gánh nổi, và cả cậu, lớp trưởng, cậu cũng chẳng chịu nổi đâu." Tôi nhìn thẳng vào lớp trưởng. "Tôi biết cậu sợ lỡ mất kỳ thi. Nhưng bão cát lớn thế này, phía trên chắc chắn sẽ có phương án c/ứu vãn." "Nếu bây giờ cậu dẫn mọi người đi bộ xuống đó, lỡ có ai xảy ra chuyện, cậu nghĩ mình còn tâm trí để thi cử nữa sao?" Các bạn học khác cũng lần lượt lên tiếng phụ họa: "Đợi thêm chút nữa đi, nguy hiểm quá." Thấy vậy, lớp trưởng đứng lặng hồi lâu rồi mới chịu ngồi trở lại ghế. Chúng tôi chờ đợi trên xe suốt hơn bốn tiếng đồng hồ. Mãi đến chiều, đội c/ứu hộ cuối cùng cũng đến, đưa chúng tôi tới điểm thi đã định.