Bà nội tôi là một diễn viên kịch nghệ đích thực. Rõ ràng mỗi tháng bà nhận lương hưu sáu nghìn tệ, vậy mà cứ khăng khăng mặc đồ rá/ch rưới đến dưới tòa nhà công ty tôi để nhặt rác. Vừa thấy sếp và đồng nghiệp của tôi, bà liền nước mắt ngắn nước mắt dài than vãn: "Yểu Yểu giờ đây đã thành đạt, bữa nào cũng được ăn th!t, đáng thương cho bà già m/ù lòa này, chỉ có thể nhặt mấy cái chai nhựa để đổi lấy bánh bao ăn." Kiếp trước, tôi liều mạng giải thích, nhưng lại bị đồng nghiệp coi là kẻ đ/ộc á/c không có lương tâm. Tương lai tươi sáng của tôi bị bà h/ủy ho/ại hoàn toàn, cuối cùng tôi trầm cảm rồi uống th/uốc t/ự s*t. Còn bà quay đầu lại lấy hết di sản của tôi, m/ua biệt thự cho em họ. Sống lại một đời, bà lại ôm mấy tấm bìa các-tông bẩn thỉu, gào khóc thảm thiết ngay tại sảnh công ty tôi. Mọi người xung quanh đều ném về phía tôi những ánh nhìn kh/inh bỉ. Tôi lao ra khỏi đám đông, gi/ật lấy tấm bìa trong tay bà, rồi cúi người thật sâu trước những người đang vây xem: "Mọi người đừng hiểu lầm, bà nội tôi đang làm từ thiện bảo vệ môi trường đấy ạ! Bà bảo rằng, mỗi một đồng ki/ếm được từ việc nhặt rác đều sẽ quyên góp cho vùng núi, hôm nay vừa vặn còn thiếu chỉ tiêu hai trăm cân, mọi người mau giúp bà tôi với!"