Từ nhỏ tôi đã là kẻ vô dụng. Làm gì cũng không xong, nhưng nhận lỗi thì đứng đầu. Hồi nhỏ, em trai bắt tôi làm ngựa cho nó cưỡi. Tôi cõng nó, đầu gối run cầm cập, chân nhũn ra rồi ngã sấp mặt. Em trai văng khỏi lưng tôi, khóc thét lên. Tôi vội vàng bò dưới đất xin lỗi, còn khóc thảm thiết hơn cả nó. Em trai vì thế mà mẻ mất răng cửa, còn bị chấn động n/ão phải nhập viện, vậy mà bố mẹ lại quay sang an ủi tôi. Lúc đi học, bạn học bảo tôi chuyển giấy nháp. Tay tôi run lên, mảnh giấy rơi thẳng xuống chân giáo viên. Bạn đó bị gọi phụ huynh, buông lời đe dọa sẽ h/ủy ho/ại tôi. Tôi sợ quá, trong buổi lễ chào cờ đã quỳ xuống dập đầu c/ầu x/in tha thứ trước mặt bạn ấy. Kết quả bạn đó bị đuổi học, đành phải đi làm phụ hồ từ sớm. Sau khi vào công ty, tôi lại gặp phải đồng nghiệp b/ắt n/ạt mình. Công ty sắp lên sàn, cô ta cư/ớp lấy bản báo cáo tôi đã thức trắng ba tuần để thực hiện, rồi đem đi báo cáo như thể đó là thành quả của mình. Nhưng trang cuối cùng của bản báo cáo, người chịu trách nhiệm lại ghi tên tôi. Tôi lập tức đứng dậy, giọng r/un r/ẩy: "Xin lỗi lãnh đạo, là do em quá bất cẩn, lúc làm xong báo cáo đã quên đổi tên ạ."