Ngày Nhiếp chính vương phong trắc phi, ta ho ra đầy m/áu tại điện Trầm Sương. Ba năm trước, Thái hậu bị kẻ khác xô ngã từ đài cao mà hôn mê bất tỉnh, Mạnh Đường Lê khóc lóc chỉ đích danh ta là kẻ hạ thủ. Tạ Nghiễn Từ mặt lạnh như tiền, gi/ật phăng chiếc kim trâm vương phi bên thái dương ta, đày ta vào lãnh cung cũ nát. Người bảo: "Yến Chiếu Miên, khi nào học được cách không đố kỵ không tranh giành, khi đó hãy bước ra." Ngày gặp lại, người dắt tay Mạnh Đường Lê, bắt ta quỳ xuống cầu phúc cho đứa trẻ trong bụng ả. Ta ngoan ngoãn quỳ. Thái y bảo, ta chỉ còn sống được bảy ngày. Bảy ngày sau, ta sẽ trả lại ấn vương phi cho người. Đem chân tướng ba năm trước dâng lên trước mặt thánh thượng, rồi đem cái mạng này, trả lại cho người luôn thể. Từ nay về sau, dù cách biệt muôn trùng núi sông, hay âm dương chia lìa, ta cũng không muốn gặp lại Tạ Nghiễn Từ nữa.