Tôi đã làm một kẻ vô hình trong chính ngôi nhà của mình suốt 10 năm. Thế nhưng khi lũ quét ập đến, cha mẹ lại đẩy chiếc phao hơi duy nhất cho tôi, còn chính họ thì biến mất trong dòng nước lũ. Người chị gái vốn luôn lạnh nhạt với tôi đã cố hết sức đẩy tôi bơi về phía vùng đất cao, cho đến khi cạn kiệt sức lực, chị mới nở một nụ cười nhẹ nhõm: "Thực ra cha mẹ và chị luôn hối h/ận, giá như lúc đó không đón em về nhà thì tốt biết mấy, như vậy Cảnh Hành đã có thể mãi mãi ở bên chúng ta." "Nếu có kiếp sau, xin em đừng đến làm phiền gia đình chúng ta nữa." Tôi trơ mắt nhìn sắc mặt chị ngày càng nhợt nhạt, cuối cùng đôi mắt ấy cũng khép lại mãi mãi. Phía xa xa vọng lại tiếng gầm rú của trực thăng c/ứu hộ, khóe miệng tôi từ từ nhếch lên một nụ cười khổ, rồi không chút do dự, tôi tháo chiếc phao trên người mình ra... Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về thời điểm trước khi được nhận người thân.