Thiếp đã ba phen nhắc nhở chàng: "Hãy dẹp bỏ hương trầm trong phòng đi, thiếp ngửi thấy buồn nôn." Chàng nâng niu lư hương, chau mày đáp: "Thanh Uyển từ nhỏ đã quen mùi này, đổi đi sợ nàng ấy không thoải mái. Nàng hãy nhẫn nhịn một chút, chớ nên yếu đuối như vậy." Chàng vốn chỉ là con nhà thương nhân, thuở trước vì muốn trèo cao với thiếp – thiên kim tiểu thư phủ Hầu, đã quỳ trước mặt phụ thân dập đầu đến mức m/áu chảy đầy trán. Thuở mới đính ước, chàng hết mực nâng niu, nay thiếp thân thể bất an lại trở thành kẻ yếu đuối. Thiếp không còn cưỡng cầu nữa. Hôm sau, ngay trước mặt chàng, thiếp đem tấm ngọc bài dê b/éo vật đính ước trao cho Thanh Uyển: "Ngọc bài này ta không cần nữa, ban cho ngươi làm món đồ chơi vậy."