Trong phòng thi đại học, tôi đếm được mười ba người. Nhưng trong danh sách điểm danh, chỉ có mười hai cái tên. Giám thị tưởng tôi bị đi/ên. Bạn học bảo tôi áp lực quá lớn. Bạn thân nói tôi sẽ h/ủy ho/ại cuộc đời cậu ấy. Chỉ có tôi biết, bài hát "Ai đã gi*t chim họa mi" đã vang lên lần nữa. Mười ba đứa trẻ bốc hơi khỏi nhân gian năm bảy tuổi, bài đồng d/ao q/uỷ dị đang từng câu từng chữ sống lại ngay trong lớp học này. Cứ mỗi mười lăm phút, lại có một câu trở thành hiện thực. Tôi phải tìm ra thí sinh không nên tồn tại đó trước khi "tất cả loài chim đều khóc than".