Trong kỳ quân sự, cô bạn thân luôn làm sai động tác. Tối đến, cô ấy khóc lóc c/ầu x/in tôi cùng ra sân tập luyện thêm. Tôi vừa định đồng ý thì trước mắt bỗng lướt qua một hàng bình luận: 【Tuyệt đối đừng đi! Sau khi tập xong bài đi đều bước, cô ta sẽ ngã gục trên sân tập, bị vỡ hoàng thể xuất huyết ồ ạt.】【Đến lúc đó, tất cả mọi người sẽ m/ắng cậu ép cô ta tập luyện, hại cô ta suýt mất mạng. Cậu sẽ bị b/ạo l/ực mạng đến ch*t, còn cô ta thì được đặc cách học lên thạc sĩ ngay tại chỗ.】 Tôi nhíu mày, tưởng rằng do tập quân sự quá mệt nên mình bị ảo giác. Thế nhưng giây tiếp theo, một dòng bình luận mới lại khiến sống lưng tôi lạnh toát: 【Cô ta không phải vỡ hoàng thể gì cả, cô ta mang th/ai rồi.】【Cha của đứa bé chính là thanh mai trúc mã của cậu đấy.】【Bọn họ đã bàn bạc kỹ lưỡng từ trước, để cô ta uống th/uốc trước, rồi đổ hết tội lỗi lên đầu cậu!】 Tôi ngẩng phắt đầu lên. Lâm Nhu đang thút thít nhỏ nhẹ với tôi: "Tô Tô, xin lỗi cậu, đều tại tớ ngốc quá nên mới gây thêm phiền phức cho cậu." "Cậu cùng tớ tập một lát thôi, được không?" Tôi nhìn chằm chằm vào cô ta, đột nhiên mỉm cười: "Không được, tớ bị căng cơ rồi, phải về nghỉ ngơi đây."