Tôi và Chu Tự kết hôn đã ba năm. Sống trong khu nhà ổ chuột, ăn đồ cận date, một ngày làm ba công việc. Thế nhưng ngay cả một hộp dâu tây giảm giá cũng phải đắn đo mất nửa tiếng. Anh ấy dịu dàng, chu đáo, không có lấy một điểm sai sót. Khuyết điểm duy nhất chính là nghèo. Nghèo đến mức tôi không nuôi nổi bản thân mình, vậy mà còn phải nuôi thêm cả anh ấy. Vốn dĩ tôi đã nghĩ biết đủ là hạnh phúc, cuộc sống bình phàm mà bận rộn mới là thường nhật của người bình thường. Cho đến khi tôi vô tình chạm vào điện thoại của anh, màn hình sáng lên. Một nhóm chat có tên "Ban tổ chức cuộc thi giả nghèo" hiện lên thông báo. "@Chu Tự, anh Chu, giải quán quân năm nay lại chắc như đinh đóng cột rồi nhỉ?" "Ba năm rồi mà vẫn chưa bị lộ, anh em thực sự bái phục."