Trọng sinh về năm sáu tuổi, tôi nắm ch/ặt tay mẹ, ngăn bà mở cửa chiếc xe đi nhờ đó. Bố tôi quanh năm đi làm xa. Mãi mới tích góp đủ tiền để đón hai mẹ con tôi lên thành phố sống, nhưng lại bị kẹt việc vì tăng ca. Thế là mẹ con tôi đành phải tự mình khởi hành. "Chiêu Chiêu, chúng ta cùng đi tìm bố con nhé!" Mẹ bế tôi lên, trong mắt tràn đầy ý cười. Ngày hôm đó, chúng tôi đi nhờ xe của lão Trương, một "người thật thà" ở làng bên để lên thành phố, mẹ ngồi ghế phụ. Sau đó tôi thiếp đi. Cảnh sát đã đến, mẹ khóc suốt một tháng trời, cuối cùng bà đã uống th/uốc trừ sâu. Mở mắt ra lần nữa, chiếc xe ô tô màu trắng phủ đầy bụi bặm ấy vẫn đang đỗ ở đầu ngõ, cửa kính hạ xuống, lộ ra nụ cười chất phác của lão Trương: "Cô em, để tôi cho hai mẹ con quá giang một đoạn!" Tôi nhanh chân bước tới chắn trước mặt mẹ, dùng hết sức bình sinh hét lên: "Mẹ ơi! Con không đi tìm bố nữa! Chúng ta cứ ở nhà thôi!"