Ngày biết tin mình mang th/ai, Chu Nghiễn Từ đẩy một tấm thẻ về phía tôi, bảo rằng công ty gặp chuyện, đưa tôi tám triệu rồi đuổi tôi đi. Tôi xoa cái bụng vẫn chưa lộ rõ, chân thành hỏi anh: 'Tiền m/ua nhà khu vực trường học, tiền thuê bảo mẫu và học phí piano cho con, anh định bảo em ra gầm cầu mà quyên góp à?' Anh im lặng nửa phút, rồi chuyển thêm cho tôi hai triệu nữa. Một tháng sau, tôi bắt gặp anh trong siêu thị thực phẩm tươi sống, đang mặc tạp dề bê thùng sữa. Người đàn ông từng bao trọn du thuyền để tôi ngắm pháo hoa ấy, đẩy xe hàng giảm giá đuổi theo tôi đến tận bãi đỗ xe, câu đầu tiên anh nói lại là: 'Giang Kiến Tinh, tiền khám th/ai của em còn đủ không?'