Tôi từ nhỏ đã là kẻ đầu đất, không hiểu được lời nói ngược, lại càng không hiểu thế nào là “nói chơi cho vui”. Chủ nhiệm lớp bảo muộn một phút ph/ạt đứng một tiết. Tôi muộn một tiếng, ôm chăn màn đứng ngoài cửa suốt một tháng, thầy chủ nhiệm đến khuyên, tôi bảo vẫn còn thiếu mười một tiết nữa. Nhà ăn bảo sâu bọ là protein cao. Tôi nhặt nửa chậu mang thẳng vào văn phòng hiệu trưởng: “Thầy làm việc vất vả, bồi bổ thêm đi ạ!” Hôm sau, nhà ăn đổi người phụ trách. Từ đó trở đi, thầy cô và học sinh toàn trường nói chuyện với tôi đều phải cân nhắc ba lần. Nhưng cô phụ đạo đại học mới đến lại không biết. Khi tôi nộp đơn xin trợ cấp học bổng, cô ta liếc nhìn bộ quần áo đã giặt đến bạc màu của tôi với vẻ kh/inh bỉ, rồi ném tờ giấy chứng nhận hộ nghèo vào thùng rác ngay trước mặt cả lớp. “Mặc rá/ch rưới là thành học sinh nghèo à?” “Cái loại người từ quê lên như các người, giỏi nhất là giả nghèo để chiếm lợi.” Bạn học họ Triệu bên cạnh bật cười thành tiếng. Cô phụ đạo lập tức dịu dàng an ủi cô ta: “Yên tâm, suất cuối cùng chắc chắn là của em.” Tôi nhặt lại hồ sơ, nghiêm túc hỏi: “Thưa cô, vậy em phải làm sao để chứng minh mình không nói dối ạ?” Cô ta bịt mũi cười: “Thế thì gọi hết lũ nghèo kiết x/ác ở cả cái làng của các người đến đây đi!”"!