Tôi và em trai song sinh có gương mặt giống hệt nhau, nhưng tính cách lại khác biệt một trời một vực. Nó ôn nhu lương thiện, đến cả con kiến cũng không nỡ giẫm ch*t. Còn tôi thì nham hiểm đ/ộc á/c, kẻ nào dám đắc tội với tôi, tôi có thể tự tay l/ột da kẻ đó. Năm tròn hai mươi tuổi, em trai lọt vào mắt xanh của Hoàng thái nữ. Thế nhưng Đại Chu lại coi song sinh là điềm gở. Nếu em trai muốn trở thành Chính quân của Thái nữ, thì tôi chỉ có con đường ch*t. Thế là, cha mẹ khóc lóc c/ầu x/in tôi uống th/uốc giả ch*t, từ nay đổi tên đổi họ, biến mất mãi mãi. Trước lúc lên đường, tôi đưa ra ba yêu cầu. Thứ nhất, giao toàn bộ thế lực ám vệ của tôi cho em ấy. Thứ hai, chuẩn bị mười dặm sính lễ, bảo vệ em ấy quang vinh bước vào Đông cung. Thứ ba, nếu Hoàng thái nữ phụ bạc em ấy, thì phải đón em ấy về nhà. Cha mẹ đồng ý ngay tắp lự. Họ nói, chỉ cần tôi biến mất, em trai sẽ có thể hưởng vinh hoa phú quý cả đời. Tôi uống th/uốc giả ch*t, từ đó rời xa đến tận vùng biên ải. Tôi cứ ngỡ dùng mạng sống của mình là đủ để đổi lấy một đời vinh hiển cho em trai. Nhưng ba năm sau, khi tôi đang chìm trong giấc ngủ, lồng ngựk bỗng truyền đến cơn đ/au x/é lòng. Anh em song sinh cảm nhận được nỗi đ/au của nhau. Em trai tôi gặp chuyện rồi.