“Bố! C/ứu bồ với! Con gái xinh đẹp như hoa của bố không có quần áo mặc rồi, cần gấp ba ngàn để m/ua váy mới.” Tôi gửi tin nhắn cho cái avatar quen thuộc, rồi mở ứng dụng m/ua sắm lên tính toán xem nên m/ua chiếc váy hoa nhí nào. “Đang ở biển.” Tôi đáp lại ngay tắp lự: “Đi biển mà không gọi con, quá đáng thật đấy!” Giây tiếp theo, tin nhắn của bố tôi lại hiện lên: “Thu dọn hành lý đi, bốn mươi phút nữa bảo tài xế đến dưới lầu đón con.” Tôi sững người, r/un r/ẩy mở mục ghi chú ra. đ/ập vào mắt là hai chữ “Tổng giám đốc” to đùng! Xong đời rồi! Tôi lại nhầm sếp Cố Yến Từ là bố mình để đòi tiền, còn bảo anh ấy đưa mình đi du lịch nữa chứ!