Tôi mắc chứng hưng cảm, từ nhỏ đã không chịu được dù chỉ một chút ấm ức. Hàng xóm Gia Hào lén búng dây áo Iót của tôi, tôi tung nắm đ/ấm, đá/nh cho hắn chạy b/án sống b/án ch*t khắp ngõ. Cô bạn trà xanh lôi kéo bè phái tung tin đồn thất thiệt về tôi, tôi t/át cho sưng mặt rồi tống thẳng vào đồn cảnh sát cải tạo. Cứ thế, tôi đá/nh trời đá/nh đất, đá/nh cả không khí, ai thấy tôi cũng phải tự động nhường nhịn. Cho đến một ngày, tôi xuyên vào cuốn tiểu thuyết 'thật giả thiên kim' mang phong cách dạy dỗ. Vì đắc tội với 'cục cưng' được vạn người mê, tám người anh trai của cô ta tuyên bố sẽ thay phiên nhau dạy tôi biết ngoan ngoãn. Trong căn phòng kín, người anh cả Hạ Lẫm khẽ nhướng mắt, ném sợi xích chó xuống sàn. 'Đừng hòng chạy thoát, ở đây không camera, không sóng điện thoại, thần tiên cũng không c/ứu được cô đâu.' Tôi bật cười thành tiếng, nắm đ/ấm siết ch/ặt kêu răng rắc. Cảm ơn vì đã nhắc nhở, nhưng tay chân tôi đang ngứa ngáy đây, người cần phải chạy... hình như là kẻ khác thì phải!