Kiếp trước, tôi được nhận về nhà họ Cố. Anh ruột vì cô con gái nuôi mà vu khống tôi khiến cô ta suýt gặp t/ai n/ạn xe cộ. Cha mẹ ruột tin lời, đuổi tôi ra khỏi nhà. Chẳng bao lâu sau, tôi ch*t cóng nơi đầu đường. Tỉnh lại lần nữa, tôi quay về đúng ngày được đón về nhà họ Cố. Cố Từ Diễn chắn trước mặt cha mẹ, chỉ tay vào tôi nói: "Cha mẹ, cô ta căn bản không phải em gái con!" Hai người họ nhìn tôi bằng ánh mắt thất vọng rồi quay lưng bỏ đi. Tôi đứng tại chỗ, không lấy ra miếng ngọc bội có thể chứng minh thân phận, lặng lẽ quay về cô nhi viện. Hai mươi năm sau, tôi trở thành luật sư bào chữa hình sự hàng đầu cả nước. Người đàn ông ngồi đối diện đưa tập hồ sơ, giọng r/un r/ẩy: "Luật sư Sở, xin cô, hãy c/ứu em gái tôi, con bé thực sự bị oan." Nhìn thấy cái tên, tôi khựng lại. Ánh mắt rơi trên gương mặt thờ ơ mặt bất cần kia. Nhìn hồi lâu, tôi mới nhìn sang người đàn ông đó, nói một câu: "Vụ án này, tôi không nhận."