Đích tỷ cùng Tĩnh Vương thư từ qua lại, hẹn ước bạc đầu. Chờ đến khi Tĩnh Vương từ biên quan trở về, một mồi lửa th/iêu m/ù đôi mắt, nửa gương mặt cũng bị lửa th/iêu rụi. Đích tỷ nhìn thấy, tại chỗ nôn mửa. Mẫu thân đêm hôm ấy đẩy ta vào xe ngựa của người. "Dung mạo ngươi vốn chẳng bằng tỷ tỷ, gả cho kẻ m/ù lòa, cũng không tính là uất ức." Ta thay đích tỷ gả vào Tĩnh Vương phủ. Người bắt ta đối thơ, ta đối không được. Bắt ta gảy đàn, ta gảy cũng chẳng nên h/ồn. Người không vạch trần. Thế nhưng giả mãi vẫn là giả. Ngày thần y chữa khỏi đôi mắt, người mở mắt ra, kẻ đầu tiên nhìn thấy chính là đích tỷ. Đích tỷ đỏ hoe mắt: "Người trong lòng thiếp, từ trước đến nay chưa từng thay đổi." Tĩnh Vương quay đầu giam ta vào căn phòng không chút ánh sáng. Ba tháng sau, ta th/ối r/ữa trong bóng tối. Mở mắt lần nữa. Mẫu thân đang phủ phấn lên mặt ta. Ta đẩy tay bà ra: "Mẫu thân, con không gả." "Phúc phận Tĩnh Vương phi này nên để đích tỷ hưởng thụ, chẳng liên can chi tới ta."