Gia tộc Lục ở Cảng Thành có một gia quy lưu truyền hàng trăm năm. Mỗi người thừa kế trước khi tròn hai mươi bốn tuổi, bắt buộc phải cưới một người phụ nữ có vết bớt đỏ trên tay trái. Nếu không, đúng mười hai giờ đêm ngày sinh nhật, xươ/ng cốt của anh ta sẽ dần dần biến thành thủy tinh trong suốt, chỉ cần chạm nhẹ là vỡ vụn thành đống mảnh vụn trên sàn. Cả tôi và em gái đều có một vết bớt đỏ trên tay trái. Kiếp trước, thái tử gia nhà họ Lục là Lục Yến Trì đã chọn em gái tôi. Nhưng tôi biết rõ, vết bớt của em gái là do mẹ tôi xăm lên sau khi nó chào đời. Người duy nhất có thể c/ứu Lục Yến Trì chỉ có tôi. Để không làm gia tộc họ Lục nổi gi/ận trút lên cả nhà, tôi đã ngăn cản hôn sự này. Sau khi Lục Yến Trì bị ép cưới tôi, em gái để lại di thư rồi mất tích. Mọi người đều tưởng nó đã ch*t. Lục Yến Trì vì thế mà h/ận tôi suốt ba năm trời. Vào ngày giỗ của em gái, anh ta ra lệnh cho người đá/nh g/ãy tứ chi của tôi, biến tôi thành một tiêu bản thủy tinh sống. "Đường Oản, nếu người gả cho tôi lúc đó là Noãn Noãn, thì nó đã không phải ch*t."