Ta là tiểu linh hồ thuần trắng duy nhất của tộc Cửu Vĩ Hồ ở Thanh Kh//âu. Vừa tròn tháng, mẫu thân đã phi thăng lên D/ao Trì, trở thành Thánh nữ. Sáu vị ca ca là thiếu chủ Linh Sơn, pháp lực vô biên, cai quản toàn bộ Thanh Kh//âu. Còn ta, chính là tiểu điện hạ tôn quý nhất Thanh Kh//âu. Được sáu vị ca ca nuôi dưỡng tại Ngưng Nguyệt Uyên, quanh năm hấp thụ linh khí ánh trăng, tiên quả sương sớm không ngày nào thiếu. Mỗi ngày chỉ cần cuộn mình trên đệm lông hồ ly ngàn năm phơi nắng, gặm trái cây, cuộc sống nhàn nhã lười biếng, dù có ở thêm vài ngàn năm nữa cũng chẳng sao. Một ngày nọ, ta đang phơi nắng. Trên vách đ/á đột nhiên xuất hiện mấy hàng chữ nổi mạ vàng. 【Tiêu rồi! Con tiểu thanh xà Sở Nguyệt Nhu mà đại ca nhặt về là kẻ tâm địa đen tối giả vờ ngây thơ, đợi các ca ca ra ngoài lịch luyện, ả sẽ lén lút b/ắt n/ạt tiểu điện hạ, còn nhổ sạch chín cái đuôi của nàng, thật đáng thương.】【Các ca ca biết chuyện hối h/ận khôn cùng, lần lượt tự đoạn tiên cốt, quỳ xin Thánh nữ tạ tội.】【Đáng tiếc tiểu linh hồ vẫn còn là đứa trẻ bú mớm, phải năm trăm năm sau mới biết nói, căn bản không cách nào báo trước.】 Cái gì! Muốn nhổ đuôi ta ư? Con xà yêu này thật là coi thường ta quá rồi.