Kết tóc phu thê sáu năm, Phật tử Tạ Vô Vọng đoạn tuyệt hương hỏa, đẩy tờ hòa ly thư cùng khế đất căn trạch cũ của đệ đệ đã khuất về phía ta. Hắn buông lời: “Nhớ thương Tạ Lâm Chu mười năm, lại nằm trên giường ta sáu năm. Thẩm Tri Ý, nàng thật biết chia đều tấm chân tình.” Cả kinh thành ai nấy đều hay, ta theo đuổi Tạ Lâm Chu suốt mười năm. Chỉ mình Tạ Lâm Chu thấu tỏ, người ta khắc cốt ghi tâm luôn là vị Phật tử huynh trưởng của hắn – Tạ Vô Vọng. Ta vào ra Tạ phủ, cũng chỉ vì muốn được trông thấy Tạ Vô Vọng. Những bộ kinh ta chép, chuỗi hạt ta tặng, chẳng qua cũng là viết tên Tạ Vô Vọng mà thôi. Thế nhưng Tạ Lâm Chu bỏ mạng vì nạn máy bay, kẻ duy nhất biết rõ chân tướng đã không còn. Tạ Vô Vọng tin lời đồn đại, sáu năm chung gối, hắn vẫn luôn xem ta là kẻ thế thân cho đệ đệ đã khuất. Kiếp trước, vì muốn đoạt lại mười năm tình thư cùng tờ di chúc thừa kế Tạ thị giấu trong căn trạch cũ, ta đã bỏ mạng trong trận hỏa hoạn do nhánh phụ Tạ gia phóng hỏa. Trước lúc nhắm mắt, hắn nhìn trân hộp sắt trong lòng ta mà cười nhạt: “Vì di vật của hắn mà đến mạng cũng chẳng màng. Nàng quả không phụ mười năm ấy.” Nay sống lại một đời, ta đặt bút ký vào tờ hòa ly thư, đẩy khế đất trả lại: “Tạ Vô Vọng, người ta yêu xưa nay chưa từng ở trong căn nhà đó. Nhưng giờ đây, ta cũng chẳng còn cần nữa.”