Tôi mắc chứng nghiện giao tiếp từ nhỏ. Dù người lạ có lạnh lùng đến đâu, tôi cũng chỉ cần ba câu là có thể kết bạn với họ. Ngày đầu tiên được nhận về nhà họ Cố, tôi đã nhớ hết tên của tất cả người làm, dỗ dành cậu em trai nửa năm không chịu xuống lầu ra ngoài ăn cơm, thậm chí còn giúp cha giữ chân được khách hàng đang đòi hủy hợp đồng. Thế nhưng, Cố Niệm Niệm - thiên kim tiểu thư giả - lại đỏ hoe mắt nói: "Chị mới về có một ngày mà mọi người đã chỉ nghe lời chị ấy thôi. Có phải chị ấy muốn chứng minh rằng em, một đứa con nuôi, mới là người ngoài không?" Mẹ cho rằng tôi mới về nhà đã tranh giành, không biết điều, nên tống tôi vào trung tâm chỉnh sửa hành vi giao tiếp khép kín. Ở đó, họ dạy tôi không được chủ động bắt chuyện, không được nhìn vào mắt người khác, càng không được để bất cứ ai thích mình. Nửa năm sau, tôi trở về nhà. Cha hỏi một câu, tôi đáp một câu. Cả nhà đều nói cuối cùng tôi cũng đã hiểu chuyện. Ngày hôm sau, Cố Niệm Niệm đưa ra ảnh chụp màn hình tin nhắn: "Chị gái tối qua lén lút liên lạc với người làm, bảo họ nói tốt cho mình." Thời gian, ảnh đại diện đều khớp hoàn toàn. Mẹ mặt lạnh đ/ập bàn, định tìm tôi tính sổ. Tôi vội vàng mở phần mềm giám sát lên.