Ngày tin tức Hạ Tri Dư ly hôn truyền về nước, Cố Tây Nghiễn đưa tôi đến nhà hàng Tây nổi tiếng nhất Hải Thành. Suốt bữa ăn, Cố Tây Nghiễn không đụng đũa, một mình uống cạn cả chai rư/ợu vang đỏ. Đợi tôi ăn xong, Cố Tây Nghiễn với đuôi mắt hơi ửng đỏ đột nhiên lên tiếng: "Thực ra cô và Tri Dư không hề giống nhau chút nào." Tôi sững sờ, ngay sau đó nở một nụ cười khổ: "Đúng vậy, Hạ tiểu thư quá ưu tú, dù tôi có cố gắng thế nào cũng chỉ có thể bắt chước được chút ít bề ngoài của cô ấy." Nghe thấy lời này, biểu cảm của Cố Tây Nghiễn thoáng chốc trống rỗng. Khi hắn mở lời lần nữa, giọng điệu và ánh mắt đều dịu lại không ít: "Quả nhiên cô rất hiểu chuyện. Nói đi, ly hôn muốn bồi thường gì?" "Không cần bồi thường." Tôi nghiêm túc đáp: "Mọi thứ cứ theo quy trình bình thường mà làm là được." Thấy tôi hợp tác như vậy, đáy mắt Cố Tây Nghiễn thoáng qua một tia phức tạp.