Bữa cơm đoàn viên đêm Trung thu, em gái bày lên bàn 4 hộp kẹo vị lạ. "Ai ăn phải kẹo vị lạ, người đó phải thay tôi đến đồn cảnh sát, nhận tội lái xe trong tình trạng s/ay rư/ợu tối qua." Bố mẹ thúc giục tôi chọn trước. Viên đầu tiên, chính là vị trứng thối. Cả nhà thở phào nhẹ nhõm. Mẹ ân cần nắm lấy tay tôi: "Vẫn là chị gái tâm lý nhất. Miêu Miêu vừa mới thi đỗ biên chế, không thể để lại tiền án được." Năm 10 tuổi, đêm Trung thu ấy, tôi ăn phải viên vị kem đá/nh răng, thay em gái nhận tội lấy cắp tiền quỹ lớp, từ đó bị cả lớp cô lập. Năm lớp 12, cũng đêm Trung thu, tôi ăn phải viên vị cá ch*t, thay em gái gánh chịu kỷ luật gian lận thi cử, đá/nh mất tư cách được tuyển thẳng đại học. Trung thu năm ngoái, tôi ăn phải viên vị nước rửa bát, thay em ấy nhận lỗi làm sai sổ sách công ty, cuối cùng bị đuổi việc. Những năm qua, tôi cứ ngỡ mình chỉ là không may mắn. Cho đến khi tôi vào bếp rửa tay, nghe thấy mẹ hạ thấp giọng hỏi: "Con chắc chắn hộp của nó toàn vị lạ chứ?" Em gái đắc ý cười: "Yên tâm đi, con đã đổi từng viên một rồi." Bố cũng cười theo: "Vẫn là con hiểu nó nhất."