Đêm mà ánh trăng sáng của anh gọi đến, Tạ Trầm Chu treo máy ngay trước mặt tôi. Tim tôi đ/ập lỗi một nhịp, suýt chút nữa đã tưởng mình được yêu. Thế nhưng giây tiếp theo, anh lại đưa ra một bản thỏa thuận ly hôn. Tôi không khóc không làm lo/ạn, chậm rãi tháo nhẫn cưới đặt lên bàn: "Được, tôi đi. Anh đừng áy náy, một mình tôi vẫn sống tốt." Tay Tạ Trầm Chu khựng lại một chút. Mười phút sau, trợ lý gửi đến phương án bồi thường: Biệt thự phía Tây thành phố cùng 30 triệu. Tôi đỏ hoe mắt lắc đầu: "Tôi chưa từng nghĩ đến việc lấy tiền của anh." Anh im lặng rất lâu, sau đó tăng thêm thành 100 triệu. Lúc này tôi mới nghẹn ngào đặt bút ký. Bước ra khỏi cổng nhà họ Tạ, tôi lau khô nước mắt, gửi một tin nhắn cho người tiếp theo trong danh bạ: "Anh ơi, em được tự do rồi." Tin nhắn trả lời ngay lập tức: "Chuyên cơ đã chuẩn bị xong, tối nay anh đến đón em." Tạ Trầm Chu sẽ không bao giờ biết được, quy tắc sắt của giới đào mỏ: Đừng bao giờ tr/eo c/ổ trên một cái cây. Cây này đào xong rồi thì cây tiếp theo, còn đắt giá hơn.