Ngày tôi, thiên kim thật sự của hào môn, dắt theo cô con gái năm tuổi trở về nhà họ Lục, cô thiên kim giả mỉm cười hỏi tôi có biết dùng d/ao nĩa hay không. Trong ánh mắt cô ta là vẻ giễu cợt không chút che giấu. Tôi đáp mình không biết, cô ta liền đinh ninh rằng tôi sống ở nông thôn nhiều năm nên chẳng hiểu biết gì, tưởng rằng tôi sẽ không mảy may phòng bị, mặc cho cô ta ứ/c hi*p mà không dám hé răng nửa lời. Tại buổi tiệc nhận thân, cô ta nhét một tờ đơn bồi thường vào lễ phục của tôi, âm mưu đổ tội biển thủ quỹ từ thiện lên đầu tôi. Tôi cho trình chiếu lịch sử chuyển khoản của cô ta lên màn hình lớn, rồi hỏi: "Số tiền cô lấy từ tay bọn trẻ, định khi nào thì trả lại đây?"