Ngày vị hôn phu khải hoàn trở về, hắn dắt theo một vị huyện chúa đang mang th/ai bước vào cửa, nói rằng nàng ta từng c/ứu mạng hắn, khẩn cầu ta ban cho nàng ta một danh phận. Ta bưng bát th/uốc trầm ngâm hồi lâu, nghĩ rằng ơn c/ứu mạng quả thật trọng đại, bèn trả lại hôn thư cho hắn, rồi quay sang hỏi Lục Văn Nghiễn đang chép sách nhà bên: "Nhà ngươi có thiếu một nương tử biết xem b/ệnh, biết tính toán, lại còn biết m/ắng người chăng?" Chàng đỏ mặt gật đầu, ngay đêm đó liền vượt tường đưa sính thư tới. Về sau, Tạ Thừa Tẫn xông vào phòng ta, chỉ vào người nam tử trên giường ta, tức gi/ận đến mức tua ki/ếm cũng r/un r/ẩy: "Tô Vãn Đường, nàng thật sự chẳng mảy may đoái hoài đến hôn ước sao?" Ta nhét Lục Văn Nghiễn vào trong chăn, ngẩng đầu hỏi hắn: "Tạ tướng quân, khi ngươi dẫn vị huyện chúa cùng đứa trẻ trong bụng nàng ta trở về, ta đã từng nói lời nào chưa?"