Trẫm từ thân phận tú nữ, trải qua bao phen tranh đấu mà đăng cơ làm bậc nữ đế, sau khi băng hà lại xuyên không thành thiên kim thật của một hào môn thời hiện đại. Nghe đồn trong phủ có kẻ giả mạo, trẫm liền chuẩn bị đủ mọi th/ủ đo/ạn để nghênh đón chiêu trò của ả. Dẫu sao chốn hậu cung, những màn gi*t người không thấy m/áu trẫm đã quá đỗi tường tận. Thế nhưng, trình độ của kẻ giả mạo này lại khiến trẫm không biết phải nói sao cho vừa. Ngày đầu tiên, ả chỉ tay vào trẫm mà trợn mắt: "Y phục gì mà như đồ cổ đào dưới m/ộ thế kia? Còn không mau cút về quê!" Trẫm đợi ả vu oan trẫm tội tr/ộm cắp, ngờ đâu ả lại hất hàm quay về phòng. Ngày thứ hai, ả cư/ớp lấy sữa của trẫm: "Cấm uống! Đồ bần tiện, biết điều thì tự cút đi!" Trẫm ngỡ ả muốn hạ đ/ộc, nào ngờ ả chỉ ném quả trứng luộc của trẫm đi. Ngày thứ ba, ả chống nạnh chặn cửa phòng: "Không cho ngươi ngủ ở đây! Mau xách hành lý mà cút!" Trẫm tưởng ả muốn phóng hỏa đ/ốt nhà, ai dè ả chỉ đ/á đôi dép của trẫm vào gầm giường. Trẫm thất vọng tràn trề, đấu đ/á chốn cung đình thời hiện đại chỉ đến thế này thôi sao? Bản tính bậc đế vương vốn đa nghi, trẫm liền lắp đặt mật thám (camera) trong phòng ả. Khi xem lại hình ảnh, trẫm lại trông thấy một màn khiến sống lưng lạnh buốt.