Động đất xảy ra, ta cùng nữ nhi bốn tuổi bị vùi dưới đống đổ nát suốt mười canh giờ. Khoảng khắc Thẩm Thanh Nguyệt đào thông khe hở, ta ngỡ rằng cuối cùng đã được c/ứu. Thế nhưng, từ đống đ/á cách đó vài trượng, bỗng vang lên tiếng gọi đầy sợ hãi của người tình cũ nàng: "Thanh Nguyệt, có phải nàng không? Chỗ ta đ/á vụn vẫn đang rơi, ta sợ lắm..." Đôi tay đang bới đống đổ nát của Thẩm Thanh Nguyệt khựng lại. Nàng nhìn ta đang bị đ/è nát đôi chân, trong mắt thoáng qua vẻ giằng x/é, cuối cùng nghiến răng thu tay về. "Tình cảnh của Vũ Bạch nơi đó nguy cấp lắm. Nơi các người đang nằm có tường chịu lực, rất an toàn, ta phải đi c/ứu chàng ấy trước." Nàng vội vã cúi người, mỉm cười xoa đầu nữ nhi: "Cùng mẫu thân chơi một trò chơi được không? Con nhắm mắt lại đếm đến một trăm, mẫu thân sẽ mang con đi ăn kem." Nữ nhi ngây thơ đáp: "Vâng! Vậy con sẽ bảo vệ phụ thân trước!" Thẩm Thanh Nguyệt không chút do dự quay lưng, lao về phía đống đổ nát gần đó. Nhưng nàng đâu hay biết, bức tường chịu lực sau lưng ta vốn đã g/ãy rời từ lâu. Chính thanh cốt thép xuyên qua vai ta, cùng với thân x/ác m/áu th!t này, mới miễn cưỡng chống đỡ được góc ch*t đó cho nữ nhi.