Đêm trước ngày cưới, tôi vô tình trói buộc với một hệ thống công lược. Nhiệm vụ là phải chinh phục Lục Thời Diễn – vị hôn phu của tôi và cũng là kẻ th/ù không đội trời chung của anh trai tôi. Tôi định đem chuyện này ra kể cho họ nghe như một trò đùa, nào ngờ lại tình cờ nghe được cuộc đối thoại của hai người. "Thật sự phải thôi miên Vãn Vãn, bắt con bé hoán đổi thân phận với Niệm Tịch sao? Nó mà biết chắc chắn sẽ gi/ận lắm đấy." Lời của anh trai khiến nụ cười trên môi tôi cứng đờ. Tô Niệm Tịch, con gái riêng của người cha mà tôi c/ăm th/ù tận xươ/ng tủy. Vị hôn phu của tôi vừa lướt điện thoại, vừa thờ ơ đáp: "Ai bảo gần đây cô ấy quá bám người, Niệm Tịch dịu dàng và chu đáo hơn cô ấy nhiều." Anh trai do dự hai giây: "Nhưng tại sao lại cứ phải là Niệm Tịch? Tại sao lại là đổi vào lúc này?" Vị hôn phu tựa người vào ghế, giọng điệu tùy ý: "Bởi vì Niệm Tịch bị Lục Thời Diễn chèn ép, vừa hay để Vãn Vãn thế chỗ đối phó với hắn." "Đợi đến khi cô ấy xử lý xong Lục Thời Diễn, trước hôn lễ chỉ cần bảo chuyên gia thôi miên đổi họ về là được." "Một công đôi việc, Niệm Tịch không cần bị b/ắt n/ạt, mà chúng ta cũng được yên tĩnh." Tôi bóp ch/ặt khung cửa, đầu ngón tay trắng bệch.