Khi trận tuyết lở ập đến, tôi đang mang th/ai sáu tháng và bị đ/è dưới gầm xe việt dã. Qua bộ đàm, tiếng chồng tôi, Cố Thừa Viễn, vang lên đầy r/un r/ẩy nhưng cũng vô cùng sốt sắng: 'Đội c/ứu hộ đến rồi, anh sẽ đến đào em ra ngay, con chúng ta cũng sẽ không sao đâu!' Anh ấy quả thực rất yêu tôi, đến cả tiếng kêu c/ứu cũng mang theo giọng nghẹn ngào. Thế nhưng, vì tần số bị nhiễu, tôi đồng thời nghe được mệnh lệnh điều phối từ chiếc bộ đàm khác của anh ấy. 'Đội trưởng Cố, xe của phu nhân và Bạch Niệm Ninh bị ch/ôn vùi ở hai hướng khác nhau, chỉ có thể ưu tiên đào một bên thôi!' Cố Thừa Viễn im lặng suốt ba giây, giọng nói đ/au đớn đến tột cùng: 'Ưu tiên đào Bạch Niệm Ninh trước! Xe của cô ấy đã biến dạng hoàn toàn rồi, chậm một giây thôi là sẽ ch*t.' 'A Âm có khung chống lật bảo vệ, hơn nữa cô ấy là một người mẹ, vì con cô ấy nhất định sẽ cố gắng sống sót!' Mười phút sau, Cố Thừa Viễn dịu dàng trấn an tôi qua bộ đàm: 'A Âm, lớp băng phía trước dày quá, máy móc không vào được, em hãy cố gắng cầm cự thêm chút nữa, anh đang dùng tay không đào về phía em đây.' Tôi cảm nhận được từng cơn đ/au x/é lòng truyền đến từ bụng, dòng m/áu tươi thấm đẫm dưới thân đang dần dần cư/ớp đi sự sống của đứa con trong bụng tôi.