Cố Lộng Ảnh ngoại tình ngay ngày thứ hai sau khi biết tôi là một người xuyên không. Tôi đỏ hoe mắt lao đến khách sạn, t/át cô ta hết cái này đến cái khác. Cô ta không né tránh, chỉ ôm ch/ặt lấy tôi khi tôi đang suy sụp: "Đến việc tôi ngoại tình mà anh còn không nỡ gi*t tôi, thì sao anh nỡ rời bỏ thế giới này chứ?" Tôi đã sớm thú nhận với cô ta, khoảnh khắc yêu cô ta, tôi đã không thể nào thoát ra được nữa. Thế nhưng, cô ta thà tin vào m/áu và nước mắt của tôi chứ nhất quyết không tin lời tôi nói. Vì vậy, tôi đã thực hiện một giao dịch với hệ thống: mỗi lần cô ta ngoại tình, một đoạn ký ức yêu đương của chúng tôi sẽ bị xóa bỏ. Khi chỉ số yêu đương về không, cánh cửa thoát khỏi thế giới này sẽ mở ra. Năm mươi lần đầu, tôi còn đỏ hoe mắt vì mất kiểm soát, về sau, ngay cả cảm xúc tôi cũng quên mất. Lần thứ chín mươi chín, tôi gọi sai tên cô ta. Cố Lộng Ảnh nhận ra có điều bất thường, cô ta hoàn toàn hoảng lo/ạn. Lần thứ một trăm, cô ta cất công lựa chọn một người mà tôi tuyệt đối không thể nào dửng dưng. Khi tôi mở cửa phòng khách sạn, người đàn ông đó theo bản năng co người vào trong chăn. Nhưng tôi vẫn nhìn thấy. Đó là đứa em trai ruột th!t duy nhất mà tôi coi như gia đình thực sự ở thế giới này.