Nương thân trước ngày xuất giá, từng cùng phụ thân ước hẹn, chỉ có chuyện tang ngẫu, tuyệt không nạp thiếp. Thế nhưng sau tám năm thành hôn, phụ thân lại lén lút nuôi dưỡng ngoại thất. Phụ thân ngụy biện rằng là đồng liêu tặng, khó lòng từ chối. "Nhu Gia, sau này ta đối đãi với hai bên tất sẽ công bằng như một, tuyệt không thiên vị ai." Nương thân rút trâm cài, ra tay nhanh như chớp. Từ đó về sau, phụ thân không còn khả năng làm nam nhân nữa. Sau khi hai người hòa ly, ta theo nương thân đến biên quan tìm cữu phụ. Mười hai năm sau, ta quay về nhà, lại bị người cản ngoài cổng phủ. Nha hoàn kiêu ngạo quát lớn: "Trong phủ chỉ có một vị đại tiểu thư, chính là La tiểu thư nhà ta." Ta giơ tay ngắt lời ả: "Đã không có mắt nhìn, vậy thì khoét bỏ đôi mắt đi." 01 Ta vốn gh/ét kẻ cậy quyền thế, nhất là hạng không biết tôn ti, phạm thượng. Nha hoàn mặc y phục lòe loẹt kia, mặt hoa da phấn, đang đắc ý trao đổi ánh mắt với gã sai vặt trước cổng. Nghe thấy lời ta, ả cười khẩy: "Giả bộ cái gì, lặng lẽ tìm tới tận đây, ai mà biết ngươi là đại tiểu thư nhà họ Tiết gì chứ, hay lại là thân thích nghèo nàn đến vòi vĩnh..."