Lục Hành Chu thường bảo hương liệu ta chế quá đỗi ngọt ngào, vậy mà quay đầu lại đem chính tay ta điều chế Mật Hợp Hương tặng cho biểu muội của hắn. Ta ưa sắc Thiên Thủy Bích, hắn lại chọn vải Nguyệt Bạch may váy cho ta. Ta sợ th/uốc đắng, hắn lại cứ bưng tới một bát canh Hoàng Liên, bảo rằng như thế mới dưỡng thân. Cho đến đêm hội Thượng Nguyên, ngay giữa chốn đông người, hắn cài lên tóc biểu muội chiếc Kim Bộ Diêu vốn dĩ là của ta. Ta tháo chiếc Đồng Tâm Kết trên cổ tay, nhét lại vào tay hắn, rồi quay sang kẻ đang cầm đèn cho ta mà nói: 'Bùi đại nhân, sính thư nhà ta liệu còn hiệu lực chăng?' Bùi Chiêu Lâm rủ mắt nhìn ta, chậm rãi treo chiếc đèn thỏ vào cánh tay ta. 'Còn hiệu lực. Nếu Thẩm cô nương gật đầu, ngày mai ta sẽ sai bà mai mang sính lễ đến tận cửa.'