Thanh mai trúc mã cùng huynh trưởng vì Thẩm Niệm Hề mà nh/ốt ta vào phòng tối lần thứ mười chín, ta đã học được cách ngoan ngoãn. Thanh mai bảo nàng ta cần đoạt hạng nhất để lấy học bổng, ta liền kh/ống ch/ế điểm số để giành hạng nhì. Huynh trưởng đem dự án thi đấu của ta nhường cho nàng ta đứng tên, ta cũng chẳng tranh cãi nửa lời. Cho đến ngày hội trường nhà trường bốc ch/áy, thanh mai cùng huynh trưởng lập tức lao về phía Thẩm Niệm Hề. Còn ta bị kẹt lại trong kho hàng phía sau. Lúc lính c/ứu hỏa phá cửa, cánh tay trái của ta đã bị bỏng diện tích lên tới mười bảy phần trăm. Thanh mai đến phòng b/ệnh, câu đầu tiên nàng nói là: "Thẩm Lộc, sao ngươi không tự chạy ra ngoài? Cứ phải đợi người c/ứu làm chi?" Huynh trưởng đứng cạnh, tiếp lời: "Niệm Niệm sợ đến phát khóc rồi, sau này ngươi đừng gây ra động tĩnh lớn như vậy nữa." Ta gật đầu: "Ừm, là ta không cẩn thận, thay ta gửi lời xin lỗi đến nàng ấy. Lần sau ta sẽ ra sớm hơn, không gây thêm phiền toái cho các người nữa." Thanh mai sững sờ. Huynh trưởng nhìn ta vài giây, thần sắc phức tạp: "Ngươi đây là thái độ gì, có bất mãn thì cứ phát tiết ra, đừng có giả bộ làm gì." Ta mỉm cười, không đáp. Chẳng qua là đã nhìn thấu hiện thực, không còn chút mong đợi nào vào bọn họ nữa mà thôi.