Năm thứ 3 cùng bạn gái Lâm Sơ Nguyệt khởi nghiệp, công ty của cô ấy cuối cùng cũng lên sàn chứng khoán. Đêm tiệc mừng công, bên ngoài tuyết rơi dày đặc, tôi lo cô ấy s/ay rư/ợu nên lái xe đến chờ trước cửa tửu lâu. Chờ đợi suốt 2 tiếng đồng hồ, cuối cùng tôi cũng thấy cô ấy cùng vài vị quản lý cấp cao bước ra. Tôi vừa định bấm còi thì thấy cô ấy tựa vào vai người khác than thở: "Các người có biết không? Bây giờ ngày nào tôi cũng sợ nhất là phải về nhà đối mặt với Lục Cảnh Trì." "Anh ta quá trầm lặng, cuộc sống nhìn một cái là thấy tận cùng này tôi thực sự chán ngấy rồi." "Bây giờ anh ta làm gì còn chút bóng dáng nào khiến tôi rung động như ngày trước nữa." Quản lý cấp cao Chu Vận hỏi: "Vậy sao không chia tay đi?" Lâm Sơ Nguyệt bực bội day day thái dương: "Dù sao anh ta cũng đã cùng tôi chịu khổ suốt 3 năm, giờ công ty vừa mới lên sàn mà đ/á anh ta đi thì người ngoài sẽ nhìn tôi thế nào?" Ngoài cửa sổ xe tuyết bay đầy trời, tôi nhìn ly sữa nóng chuẩn bị sẵn cho cô ấy ở ghế phụ, đột nhiên cảm thấy dạ dày cuộn lên từng đợt. Cô ấy chỉ nhìn thấy sự khô khan, nhàm chán và vô vị của tôi lúc này.