Đứa con trai tôi chăm sóc suốt 8 tháng qua, đột nhiên thì thầm vào tai tôi bằng giọng trẻ con đầy oán trách: "Sao bảo mẫu này lại mặc đồ ngủ nữa thế? Bố mau đuổi cô ta đi, con chỉ muốn mẹ bế thôi!" Tôi ngẩng đầu nhìn cô bạn thân đang trêu đùa đứa bé, lòng lạnh dần đi từng chút một. Tôi nén câu chất vấn đang nghẹn nơi cổ họng, đút điện thoại vào túi áo, gửi tin nhắn cho người bạn làm luật sư trước. Tôi để lại mẫu xét nghiệm, làm giám định, rồi nhờ bạn ghi hình lại hiện trường, sau đó báo cảnh sát. Khi mọi người đã có mặt đầy đủ, tôi bế đứa bé lên, nhìn cô bạn thân đang tái mét mặt mày: "Nếu đã thương nó như thế, vậy thì cô hãy bế con trai của cô về đi."