Tôi là thiếu gia nhà giàu nhất cảng Hong Kong, vì hoàn thành tâm nguyện của ông nội mà giấu giếm thân phận, liên hôn với tân quý của kinh thành là Cố Vân Tịch. Trong hôn lễ thế kỷ, Cố Vân Tịch lại chậm chạp không xuất hiện. Ngay lúc khách khứa đang bàn tán xôn xao, cha của Cố Vân Tịch bước lên sân khấu ném cho tôi một bản thỏa thuận tiền hôn nhân. "Cậu Thẩm, Vân Tịch đi sân bay đón Sơ Diễn rồi, nó bảo cậu cứ tự mình đi hết quy trình này đi." "Cậu ký bản thỏa thuận này, cái danh xưng nhà họ Cố có thể cho cậu, nhưng tài sản nhà họ Cố thì cậu đừng hòng đụng vào một xu." Đèn flash của truyền thông toàn thành phố gần như dí sát vào mặt tôi, chờ xem trò cười của tôi. Đúng lúc này, Cố Vân Tịch dẫn theo Lâm Sơ Diễn cuối cùng cũng đến nơi, cô ta nhíu mày nhìn cảnh tượng giằng co rồi mất kiên nhẫn nói với tôi: "Chỉ là một cái danh phận thôi mà, anh đã yêu tôi thì ký đi thì có sao?" Lâm Sơ Diễn cúi đầu, dáng vẻ thanh mảnh yếu ớt: "Anh Thẩm, xin lỗi anh nhé, chị không nỡ để em chịu uất ức, chỉ đành để anh chịu thiệt một chút vậy." Tôi nhìn họ, chậm rãi tháo hoa cài áo, x/é nát bản thỏa thuận rồi ném thẳng vào mặt cô ta.