Ngày thành trì thất thủ, lo/ạn quân bắt ta cùng đích nữ phủ Thừa tướng là Lâm Thanh Tuyết treo lên cổng thành. Thủ lĩnh lo/ạn quân kề đ/ao vào cổ, ép phu quân Thẩm Tri An đang thủ thành phải chọn một trong hai. Thẩm Tri An không chút do dự chỉ vào Lâm Thanh Tuyết: "Thả nàng ấy ra, nàng là lá ngọc cành vàng của phủ Thừa tướng, không thể chịu nổi kinh sợ." "Còn Thôi Nguyễn Chỉ, nàng ta là con nhà võ, da dày th!t b/éo, chịu đựng tốt." Ta đỏ mắt chất vấn: "Thẩm Tri An, ta mới là thê tử kết tóc se duyên, được chàng dùng tam thư lục lễ cưới hỏi đàng hoàng cơ mà!" Thẩm Tri An ôm Lâm Thanh Tuyết đang r/un r/ẩy vào lòng, nhẹ nhàng an ủi. "Thôi Nguyễn Chỉ, cưới nàng chẳng qua là mượn binh quyền nhà họ Thôi để ta bước lên mây xanh, nàng thực sự cho rằng mình xứng làm thê tử của ta sao?" "Người ta yêu nhất đời này, từ đầu đến cuối chỉ có Thanh Tuyết." Lâm Thanh Tuyết được đổi về bình an, còn ta bị lo/ạn quân rạ/ch cổ, ném x/ác từ trên cổng thành cao trăm trượng xuống. Sau khi ch*t, h/ồn phách ta phiêu dạt giữa trời tuyết trắng. Trong thành, Thẩm Tri An cùng Lâm Thanh Tuyết ôm nhau khóc nức nở sau kiếp nạn. Chỉ có Bùi Diễm, tên bạo chúa mặt lạnh của nước láng giềng, một mình một ngựa xông vào vạn quân, cởi chiến bào bao bọc lấy thi hài tàn tạ của ta.