Khi ngày tận thế x/ác sống ập đến, ba người anh trai phát hiện m/áu của tôi có thể khiến lũ x/ác sống tự động tránh xa. Trên đường đi, họ rạ/ch cổ tay tôi, dùng m/áu của tôi để mở đường. Đến lúc tôi hộ tống họ tới cổng khu trú ẩn, tôi đã mất m/áu đến mức đứng còn không vững. Vậy mà anh cả lại gi/ật lấy ba lô của tôi, đẩy tôi ra khỏi khu trú ẩn. "Khu trú ẩn phân phát vật tư theo đầu người, thêm một người là tất cả đều phải chịu đói." Anh hai kéo cô em gái nuôi đi vào trong, không hề ngoảnh đầu lại: "Uyển Uyển không có dị năng, nó cần vị trí này hơn em." Anh ba cũng chẳng thèm quay đầu, ném lại một câu: "Trên người em có huyết thanh, x/ác sống không dám lại gần em đâu, không ch*t được đâu." Cánh cửa sắt của khu trú ẩn đóng sầm lại trước mặt tôi, bỏ mặc tôi ở lại đó chờ ch*t. Ba tháng sau, khi tôi đang cuộn mình trong lòng x/ác sống vương để hắn nướng khoai lang cho mình, thì từ phía khu trú ẩn bất ngờ vang lên tiếng n/ổ. Tuyến phòng thủ thất thủ, những người sống sót tan tác bỏ chạy.