Ta là Q/uỷ Cốc thần y lừng danh thiên hạ, trên đời không có căn b/ệnh hiểm nghèo nào mà ta không chữa khỏi. Hoàng đế nghe danh, liên tiếp hạ ba đạo thánh chỉ, thỉnh ta vào cung c/ứu người. Ta dốc cạn tâm huyết, thi triển hoàn h/ồn châm suốt bảy ngày bảy đêm, mới kéo được Thái tử Tiêu Cảnh Hành từ cửa tử trở về. Hoàng đế đại hỉ, lập tức hạ chỉ ban hôn. Thế nhưng, ngày Tiêu Cảnh Hành tiếp chỉ, thanh mai trúc mã của hắn là Thẩm Thanh D/ao, người vẫn luôn cầu phúc cho hắn trước Phật đài, vì tuyệt vọng mà tự th/iêu thành tro bụi trong Phật đường. Tiêu Cảnh Hành biết tin lại vô cùng bình thản, thậm chí còn an ủi ta: "Đó là do nàng ta mệnh bạc, nàng đừng để tâm." Kết quả vào đêm tân hôn, hắn lại trút bỏ lớp mặt nạ, ấn tay ta lên than hồng, th/iêu ch/áy đôi bàn tay ta. "Rõ ràng lòng thành của D/ao nhi đã cảm động trời xanh, chính ngươi, người đàn bà đ/ộc á/c này, đã cư/ớp công của nàng ấy, chính ngươi đã gi*t nàng ấy!" Ta đ/au đớn lăn lộn trên mặt đất, khóc lóc giải thích với hắn: "Là châm pháp của ta c/ứu mạng chàng, không liên quan gì đến thần Phật cả!" Thế nhưng hắn mặc kệ lời c/ầu x/in của ta, tr/a t/ấn ta đến ch*t để tuẫn táng cho D/ao nhi của hắn. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở lại khoảnh khắc Hoàng đế triệu kiến ta vào cung, hỏi ta liệu có thể c/ứu được Thái tử hay không.