Thiếp cùng Bùi Nghiễn trải qua bảy năm đằng đẵng, từ khi chàng chỉ là một thư sinh nghèo khó cho đến lúc trở thành Trấn Bắc Hầu. Ngày chàng được phong hầu, chàng hứa sẽ bù đắp cho thiếp một hôn lễ rạng rỡ, hồng trang trải dài mười dặm. Thế nhưng, khi kiệu hoa đi ngang qua bãi tha m/a, cửa kiệu mở ra, từ bên trong lại bước ra hai người giống hệt nhau. Khách khứa đầy sảnh kinh hãi lùi lại. Thiếp lại nhận ra thứ không có bóng kia. Đó là La Sát Điểu. Ngoại tổ mẫu từng dạy, loài này sẽ hóa hình dựa theo lòng tham của con người. Kẻ bị thay thế nếu vạch trần thân phận của nó, sẽ bị mổ nát lưỡi, cư/ớp đoạt da th!t. Thế nên, thiếp không thể nói. Bùi Nghiễn bước tới giữa hai người, chau mày hỏi: "Ai trong hai người có thể chứng minh thân phận?" Thiếp giơ bàn tay phải đầy vết cước lên: "Khi chàng khốn cùng, là ai thay chàng giặt giũ sắc th/uốc?" Lại kéo vạt áo trên vai ra: "Khi gặp thích khách ở miếu hoang, là ai thay chàng đỡ nhát d/ao ấy?" Những vết thương này, chàng đều rõ. Thế nhưng, La Sát Điểu chỉ đỏ hoe mắt, khẽ nói: "Hầu gia, thiếp không nhớ những nỗi khổ ấy. Thiếp chỉ nhớ, từ nay về sau phải chăm sóc người thật tốt." Bùi Nghiễn nhìn bàn tay đầy thương tích của thiếp, rồi lại nắm lấy mười ngón tay trắng nõn của ả, bỗng nhiên mỉm cười.