Con gái tôi bị người ta đẩy ngã xuống mười tám bậc thang ở trường, dẫn đến g/ãy xươ/ng đùi phức tạp. Tôi đã báo cảnh sát, nhưng lại được thông báo rằng có người thân làm chứng con bé vu khống nên không lập án. Khi tôi vội vã đến đồn cảnh sát, con gái đang chống nạng co ro trong góc tường. Lâm Chi, nữ sinh nghèo đã đẩy con bé, chỉ bị trầy xước tay nhưng lại được bốn đứa con trai tôi nuôi nấng bảo vệ ở giữa. Con cả, luật sư hình sự nổi tiếng, nói rằng không ai có thể chứng minh Lâm Chi đã ra tay. Con thứ hai, chuyên gia chỉnh hình uy tín, đưa ra báo cáo khẳng định do con gái tôi tập nhảy lâu ngày nên là g/ãy xươ/ng do áp lực. Con thứ ba, doanh nhân công nghệ mới nổi, chứng minh camera giám sát ở tầng xảy ra sự việc tình cờ đang bảo trì. Con thứ tư, blogger với hàng triệu người theo dõi, đã viết bài biến con gái tôi thành tiểu thư đ/ộc á/c, cậy quyền cậy thế. Con gái tôi đỏ hoe mắt hỏi: “Các anh rõ ràng biết là chị ta đẩy, tại sao còn giúp chị ta?” Con cả thay con bé rút đơn trình báo, giọng điệu ôn hòa: “Bởi vì em có tất cả mọi thứ, còn cô ấy chỉ có cơ hội được tiến cử này thôi.” “Các anh đang bảo vệ em đấy. Nếu còn làm lo/ạn nữa, bọn anh chỉ có thể chứng minh trạng thái tinh thần của em không còn phù hợp để tiếp tục đi học.”