Tôi có một tật x/ấu ch*t người từ nhỏ. Mê trai đẹp. Trai đẹp bình thường thì tôi còn giữ được phép lịch sự. Còn gặp trai đẹp cực phẩm, tôi tự động buông vũ khí đầu hàng, đến cả cãi nhau cũng quên sạch chữ nghĩa. Người ta được đón về hào môn, việc đầu tiên là hỏi về cổ phần, bất động sản, hỏi xem cha mẹ có yêu thương mình không. Tôi thì khác. Năm hai mươi tuổi, người nhà họ Văn tìm đến tôi, bảo tôi là thiên kim thật bị bế nhầm năm xưa. Tôi xách theo hai túi vải vẽ tay chưa b/án hết, được xe thương vụ màu đen đón vào biệt thự nhà họ Văn. Thiên kim giả Kỷ Nhu Gia ôm ngựk nói: “Chị về là tốt rồi, em chiếm vị trí của chị bao nhiêu năm nay, chị có trách em cũng là lẽ đương nhiên.” Kỷ Sùng Sơn lập tức nhíu mày: “Nhu Gia sức khỏe không tốt, con vừa mới về, đừng có gây thêm phiền phức cho nó.” Mẹ ruột muốn nói lại thôi, trong mắt tràn đầy vẻ áy náy. Vốn dĩ tôi định hùa theo bầu không khí mà khóc vài tiếng. Cho đến khi một người đàn ông bước xuống từ cầu thang. Vest đen, làn da trắng lạnh, vai rộng eo thon, xươ/ng mày sắc sảo như lưỡi ki/ếm vừa tuốt vỏ. Tôi lập tức vứt chuyện ân oán hào môn ra sau đầu. Tình thân ư? Để sau tính đi. Người anh này, tôi xin phép được áp sát trước đã.